Tôi để ý một chuyện: rất nhiều anh em U40 sợ phối màu sai, nên chọn cách chắc ăn nhất là mặc đen xì với xám xịt cho lành. Nhìn thì không sai thật, nhưng nó nhạt. Và nhạt lâu ngày thì thành già. Anh em không cần biết nhiều về màu, chỉ cần một bảng màu an toàn để dựa vào là mặc chín chắn mà vẫn có sức sống.
Vì sao càng sợ sai, mặc lại càng nhạt
Tôi đứng bán đồ cho đàn ông 10 năm, gặp kiểu khách này nhiều lắm. Mở tủ ra toàn đen với xám, thi thoảng thêm cái áo trắng. Hỏi thì anh em bảo: "Mấy màu đó mặc gì cũng được, không sợ chọi." Đúng là không chọi thật. Nhưng cả tuần đi ra đi vào một tông tối, người ta nhìn vào chỉ thấy một khối xam xám, không có điểm nào để mắt dừng lại.
Vấn đề không phải anh em thiếu màu. Vấn đề là chưa có một cái khung để biết màu nào đứng cạnh màu nào thì đẹp. Thiếu cái khung đó thì đứng trước tủ đồ ai cũng hoang mang, và cuối cùng lại rút cái áo đen quen thuộc ra cho xong. Hôm nay tôi đưa anh em cái khung. Học một lần, dùng cả đời, không cần nhớ gì cao siêu.
Nguyên tắc số một: tối đa 3 màu, một màu trung tính làm nền
Ghi nhớ đúng một câu thôi: một bộ đồ tối đa 3 màu. Nhiều hơn là bắt đầu rối, nhìn vào thấy loạn chứ không thấy sang. Ba màu là dư sức để anh em trông có gu rồi.
Và trong 3 màu đó, phải có một màu trung tính đứng làm nền. Màu trung tính là mấy màu không bao giờ gây sự với ai: trắng, đen, xám, navy, be. Anh em cứ lấy một trong mấy màu này làm chủ đạo cho cả bộ, rồi mới tính tới màu thứ hai, thứ ba. Nền vững thì đứng cái gì lên trên cũng đẹp. Nền loạn thì thêm màu nào vào cũng hỏng.
Cái hay của màu trung tính là nó nhường sân. Nó không tranh phần với anh em, để cho khuôn mặt và phong thái của anh em nổi lên. Đàn ông U40 mặc đẹp là mặc để người ta nhìn thấy mình, chứ không phải nhìn thấy cái áo.
Bảng màu an toàn: học thuộc mấy cặp này là đủ dùng
Tôi gói lại thành mấy cặp dễ nhớ, anh em chỉ cần thuộc lòng là ra đường không bao giờ sai. Trắng thì ăn với tất cả — không nghĩ ra ghép gì thì cứ lôi cái áo hoặc đôi giày trắng ra, nó cứu được mọi tình huống.
Navy đi với trắng, be hoặc xám: đây là combo lịch và sang, hợp lúc gặp đối tác, gặp khách. Denim xanh đi với trắng, xám hoặc nâu-be: khoẻ khoắn, đời thường mà vẫn có gu. Đen đi với trắng, xám hoặc denim xanh: gọn gàng, lại giấu dáng tốt cho anh em nào có tí bụng. Be hoặc kaki đi với trắng, navy hoặc nâu: tông này ấm, làm anh em trông trẻ ra mà không hề bị "cưa sừng".
Còn xám thì như người bạn thân, đứng cạnh màu nào cũng được — trắng, đen, xanh đều đẹp. Anh em cứ nhìn mấy cặp này, chọn một cặp làm xương sống cho ngày hôm đó là xong, không phải nghĩ ngợi.
Quy tắc 60–30–10: chia màu cho có tỉ lệ
Có cặp màu rồi thì còn một mẹo nữa để bộ đồ nhìn có nghề: chia màu theo tỉ lệ 60–30–10. Nghe con số cho oai vậy thôi, thực ra rất đơn giản.
60% là màu nền — thường là quần với cái áo chính, chiếm phần lớn cơ thể. 30% là màu phụ — cái áo khoác, lớp thứ hai khoác ngoài. 10% còn lại là điểm nhấn — đôi giày, cái mũ, cái thắt lưng. Ví dụ dễ hình dung: jeans xanh với áo thun trắng làm nền (phần lớn), khoác thêm cái sơ mi kaki màu be bên ngoài (phần phụ), rồi đôi giày nâu làm điểm nhấn. Ba tầng màu, có chính có phụ, nhìn vào là thấy chỉn chu.
Cái tỉ lệ này giải thích luôn vì sao mặc một màu nguyên cây lại nhạt. Nếu jeans xanh mà lại còn khoác denim xanh y hệt bên ngoài thì cả người thành một khối một màu, phẳng lì, không có tầng lớp. Muốn cùng tông cũng được, nhưng phải lệch nhau: áo khoác denim chọn tối màu hơn cái quần, để mắt còn phân biệt được đâu là lớp trong đâu là lớp ngoài. Có chiều sâu thì mới có sức sống.
Mặc chín chắn, không phải mặc mờ nhạt
Anh em thấy đấy, cả bài không có gì cao siêu. Tối đa 3 màu, một màu trung tính làm nền, thuộc vài cặp an toàn, rồi chia 60–30–10. Bốn ý đó thôi. Nhưng làm đúng bốn ý đó, anh em sẽ mặc chín chắn mà không nhạt, ra dáng người đàn ông đứng tuổi có gu chứ không phải ông chú mặc gì cũng một màu.
Nếu tủ anh em còn thiếu mấy món nền để dựa vào — cái áo trắng chuẩn, cái quần navy, cái sơ mi be — thì ghé DENIMST tôi xem, chọn đúng mấy màu trung tính làm gốc trước đã. Còn nếu đứng trước tủ mà vẫn phân vân không biết ghép cặp nào, cứ nhắn cho tôi, tôi tư vấn cho anh em một tay.